Sunday, June 4, 2017

Nhớ công ơn : Hai Bà Trưng và Ngô-Quyền

Thật thà
Nhìn người mà nghĩ đến ta.

Qua bao năm tháng chẳng ra gióng người.
Thân kia vẩn cứ lừ đừ .
Khỉ không giống khỉ dáng lười trẻn trơ.
Mặt kia vẩn cứ lú lơ.
Mắt nhìn liếu láo vẻ khờ lộ ra.
Bộ 3 Sang Trọng Dũng ta.
Chẳng hay liêm sỉ tay sai lũ Tàu.
Bán buôn đảo đất làm giàu.
Tiếp tay nuôi giặc tóm thâu nước nhà.
Trông ra tuy thấy thật thà.
Noi theo Duẩn Triết triệt nhà Việt-Nam.
Được-Lời (LKC)  Oct-14-2015

Nhớ công ơn 
Thật cảm động dòng tâm tư đã khuất.
Gần hai ngàn năm lịch sử Tiên Rồng.
Giết tham tàn chống xâm lược dã man.
Dựng lên nước Việt-Nam người phụ nữ.
Sử oai hùng vang đến tận mai sau.
Dân Việt đã dập tan mầm phương Bắc.
Chí oai hùng vang vãng vẩn đâu đây.
Ngày quật khởi không xa tầm trước mắt.
Diệt tham ô bè lũ sợ quân Tàu.
Trong tiếng gọi Trưng Vương ngàn năm trước.
Được-Lời (LKC) Ngày 23/10/2015

    HAI BÀ TRƯNG
   Ngược dòng lịch-sử của bốn ba.
   Hai bà Trưng đứng lên khởi nghĩa.
   Từ Phong-châu dựng cờ cứu nước.
   Cửu-chân Nhật-nam cũng một lòng.
   Giết Tô-Định trả mối thù chồng.
   Giúp dân tình dựng lại quốc-gia.
   Lấy Mê-linh làm nơi dựng nước.
   Tự xưng mình vua nước Việt-nam.
 
   Với khí thế dân tình lúc đó.
   Sáu mươi lăm thành Bà chiếm được.
   Bên Đông-Hán tỏ ra lo lắng.
   Sai Mã-Viện thống lảnh ba quân.
   Vi thế côi khó phương chống cự.
   Nên rút về cố thủ Cẩm-Khê.
   Rồi chạy đến Hạt-môn cầm cự.
   Sau cùng tuẩn-tiết tại Hát-Giang.
 
   Tưởng công Bà dân ta ghi nhớ.
   Hằng năm ngày sáu tháng hai âm.
   Lễ tưởng niệm trang nhả linh đình.
   Để tỏ ơn một lòng kính mếm.

   Cũng nói lên tấm lòng yêu nước.
   Giới nữ nhi khí phách hùng anh.
   Truyền đến đời sau con cháu rõ.
   Việt-Nam ta có nữ anh tài.
 
     Lkchương  (feb-27-2012)

 
       NGÔ-QUYỀN DỰNG NƯỚC
   Làm tướng-quân giúp Dương-diên-Nghệ.
   Đánh Kiều-công-Tiển chạy bỏ cờ.
   Nam-Hán sai Hoàng-thao đến giúp.
   Chờ nước ròng dụ địch tấn công.

   Với cột gỗ trên đầu bọc sắt.
   Dìm dưới sông gài bẩy quân thù.
   Thuyền Hoàng-Thao mắc mưu thụ địch.
   Bị quân Quyền đánh chìm vô số.
   Thao bị giết trên sông Bạch-Đằng.
   Thế là quân ta đà đại thắng.
 
   Trong cái năm chín trăm ba chín.
   Dân Việt ta dành lại chủ-quyền.
   Dựng lên nước Việt-Nam độc-lập.
   Với Ngô-Quyền rạng rở lừng danh
   Đưa dân-tộc đến chổ vinh-quang.
   Không còn sống cuộc đời nô-lệ.
   Để đất nước thêm phấn rạng rở.
   Dân-tộc ta đời đời ghi nhớ.
    
   Lkchương  (feb-27-2012)     

Thơ đàn "SONG-NGƯ" 40 năm ra khơi

Thơ đàn "SONG-NGƯ" 40 năm ra khơi

          Nước mưa
Có bao sắc lộng cũng chẳng vừa.
Đường ta ta bước đủ thấy chưa.
Lưa thưa vắng khách người qua lại.
Bao chừ ta lại được thấy mưa.(1)
Cảnh mưa man-mác lòng chợt nhớ.
Ngày nào bị phạt giữa sân trưa.
Sân trường hải quân ngày tháng củ.
Mày tao nhắc lại cũng bằng thừa.
  (1) Thấy mưa:thấy nước 

         Cậu Leo
Được biết lời ngay "không tức sắc".
Sắc rồi có hại đến chi ai.
Đeo được lon cai thì cứ sắc.
Biết rằng sắc thế có ngày teo.
Mai mốt rồi đây ta cứ trèo.
Hết trèo rồi lại thế mà leo.

Gắng cho hết sức rồi lại kéo.
Kéo hết cuộc đời mới nhận teo.
Happy anh Cữu biết thế leo.
Có được cháu ngoan vì tài "khéo".
Mong anh giữ sức cứ mà trèo.
Dẩn nhóm "Ngong-Sư" (2) thế mà theo.
  (2) Ngong-sư:Song-Ngư 

         Rắn nhà
Đọc qua bài rắn anh Châu gởi.
Mắt mờ đọc lộn Chiếu nhà ta.
Viết thư gởi nhắn lời cảm tạ.
Nói rằng chuyện rắn thật vui ghê.
Mới biết Chương này nhầm địa chỉ.
Nên viết đôi lời tỏ Châu tường.
Nhưng sợ Châu la "phiền qúa xá".
Nên đành lẳng-lặng viết vài câu.

Rắn nào ưa cắn mà không độc.
Đâu bằng chi con rắn cột nhà.
Xoay quanh cuốn cuộn mà không nhả.

Ngậm ngùi lủi-hũi kiếp mày râu.
Sớm khuya hun-hút việc tảo-tần.
Chiều về mặt rũ dáng lê-thê.
Vào nhà chẳng thấy nàng đâu cả.
Thân ngà bước ngọc đà chopping.

          Mất ngũ.
Đêm đêm mất ngũ trông chờ.
Chờ mong đợi mất hết giờ nằm mơ.
Nằm mơ trông thấy gái tơ.
Diệu hiền thục nữ lẳng lơ qúa chừng.
Em cười em bảo xin đừng.
Chúc anh mạnh khõe hãy dừng tới em.
Muốn nhìn thì cứ mà xem.
Mình cong ngủ khéo chẳng thèm tới ai.

             Hồi hương
Thuyền về trở lại bến Chương-dương.
Vui mừng sung sướng nhận quê-hương.
Cảnh đẹp người vui lòng rộn rả.
Chân tình non nước đượm thân thương.

Hửu tình duyên-dáng giòng sông Hương.
Sông nước thông lưu khắp nẻo đường.
Ta về nhận lại gì ta mất.
Của thuở năm nào vẩn tiếc thương.

           Thẩn thờ nhớ quê
Ghe bơi cố vượt Thái-bình-Dương.
Tránh lủ "Cụ-Ngông" xéo quê-hương.
Tan hoang đất nước dân nghèo khổ.
Cam đành xa cách chịu đau thương.
Quê-hương cảnh đẹp tỉnh Bình-dương.
Tàu về trở lại bến Chương-dương.
Vun bồi đất nước cầu no ấm.
Hài hòa thân-thiện với yêu thương. 

     TỨ TUẦN TÂM GIAO
Thoáng qua thế cuộc trăm lời.
Tình xưa bạn củ chẳng rời tấc gang.
Đắn đo lắm chuyện tâm can.
Sao cho việc chúng đảm đang vẹn toàn.
Để cho tươm tất vuông tròn.
Ta nên cân nhắc chuyện còn chuyện không.
Bao chừ hết chuyện thong dong.
Hẹn ngày họp mặt kỳ trong tứ tuần.
  LKChương (Ngày 13-12-2012)


        Bắc-Nam một nhà
Đẩy đà nắn nót giòng chữ mẹ.
Bắc-Nam hai nẻo vẩn chung nhà.
Lời qua tiếng lại trông hờ hững.
Véo-von lanh lẻ đượm chân tình.
Cái nghĩa "Đồng-bao" bao gắng bó.
Chung lòng góp sức dựng tương lai.
Thiết tha non-sông được thái-bình.
Bắc-Nam chung hợp khải-hoàng ca.
 LKC (Được-Lời) Jan-2013


  NĂM NĂM MÔT LẦN
Đi đâu rồi cũng lại về.
Đến ngày họp mặt chẳng hề bỏ quên.
Anh em 24 cũng nên.
Chung vai sát cánh cùng bên đời này.
Hăng say lắm chuyện tỏ bày.
Không nên cân nhắc tao mày làm chi.
Đến ngày họp mặt nhâm nhi.
Chung về một cuộc mô ri đâu nào.
Về đi để có lời chào.
Tỏ tình bạn hửu thuở nào năm xưa.


            Hai con Cá-Vàng .
         Phay phảy cái đuôi.
         Chuyển mình tiến tới.
         Bơi về họp mặt.
         Năm năm lần nữa.
         Thỏa tình năm xưa.
     LKC (Ngày 16-01-2013)

Saturday, June 3, 2017

Chúc tết

                       Chúc tết
       Năm củ qua rồi năm mới đến.
       Gởi lời chúc tết đến đầu năm.
       Chúc cho trăm họ đều may mắn.
       Năm mới yên vui với được lời.
       Lược đời chuyện tốt đến quanh năm.
       Mua may phát đạt cùng đắc lợi.
       Đích lạc bình an lời chúc tết.
       Bạn hiền trăm tuổi thọ an khang.
         Được-Lời (LKC)
 
                      Được lời
       Được lời nói lái là Lược đời.
       Nghĩa này rỏ thực chữ Nom ta.
      Đọc theo Hán tự là Đắc lợi.
       Lái trong chữ Hán Đích lạc là.(1)
       Chỉ vui an lạc đời nhàn hạ.
       Vui buồn thế sự vẩn thế thôi.
       Ta đây vốn thật người viển xứ.
       Hoài mộng quê hương được thái-bình.

         LKC.
             
       Mong cho đất nuớc thanh bình.
       Năm nay ta sẽ linh đình Việt-Nam.
                  
                   Tết Ta ?
       Lại là tết cái từ quen thuộc.
       Bao ngàn năm ta vẩn cứ dùng.
       Không một ai nhận biết điều sai.
       Mãi đến này không hề có đổi.
       Đã quen rồi nên không thấy lạ.
       Nhận tết tàu lầm tưởng tết ta.
       Mà không biết tộc ta có tết.
       Lấy tết người vui nhận tết mình.

       Dù vẩn biết tộc ta có tết.
       Nhưng ngày nào,chẳng biết ngày nào?
       Bởi trí thức dân ta vọng ngoại.
       Lấy văn minh nước Lạ thay minh.
      Tưởng là đó trí khôn dân tộc.
       Đâu ngờ rằng lú lẩn hóa mù.
       Quên mất là tộc ta có tết.
       Từ ngày dựng nước họ Hồng-Bàng.(1)

       Vua Hùng Vương thứ nhất lên ngôi.
       Ngày băng hà Long-Quân Sùng-Lãm.
       Mười lăm bộ lạc cùng góp sức.
       Dựng họ Hồng bàng nước Văn-Lang.
       Dân được sống thái bình hòa thuận.
       Hưởng đời an lạc được ấm no.
       Ngày 10 tháng 3 năm nhâm tuất.
       Đúng thật ngày tết nước Việt-Nam.

      Muốn thoát Trung ta cần nghĩ lại.
       Phải đắn đo trong quyết định này.
       Vì dân tộc ta cần suy xét.
       Nói nom na phải biết tam tư.(2)
       Dân ấm no nước nhà ổn định.
       Dân được giàu nước mới phú cường.
       Được lòng dân nước nhà hạnh phúc.
       Có tết ta Việt-Nam mới mạnh.
       LuckyCham (LKC) .Dec/2015 

Ghi chú:
(1) Theo sử Việt Trần-Trọng-Kim.Kinh Dương Vương Lộc-Tục là vua đầu tiên nước VN,kế đến là Lạc-Long-Quân Sùng-Lãm,2 vị vua đầu tiên này chấp chánh từ ngày nào chúng ta đều không biết.Trong sử ghi rõ ràng nhất là Ngày giổ tổ 18 vị Vua Hùng Vương là ngày 10 tháng 3 năm Nhâm tuất (1079tcn) là ngày Lạc-long-Quân băng hà,cũng là ngày Vua Hùng Vương thứ nhất chấp chánh nước Văn-Lang.
(2) tam tư:cần đắn đo suy nghĩ (3 lẩn suy nghĩ),ở đây tôi nói đến tư tưởng tam bình:"Thanh bình Hòa bình và Thái binh" của Lạc Long Quân,nhưng cũng có ý là chúng cần suy nghĩ cẩn thận để chọn ngày 10 tháng 3 âm lịch là ngày tết Việt-Nam,vì đây biểu hiện tinh thần Việt-Nam độc lập.LKC 

C"est la vie

           C"est la vie


              Thói Đời
 Buồn cho chuyện cảnh đời nay.
 Miệng thì nói tốt lòng đầy dối dang.
 Lời ra tình ý chứa chan.
 Lòng thì nham hiểm sài lang chẳng bằng.
 Cả đời tỏ vẻ thầy tăng.
 Nói năng khuôn phép cố giằng từ bi.
 Thật ra là kẻ gan lì.
 Hại đời không ngớt tình chi với người.
         Ngày 27-05-2012

        Tình thời loạn:
  (Người trong cảnh Người)
 Đường dài trắc trở chông gai.
 Sông ngăn núi cách thật dài khó đi.
 Đọ lòng sức chẳng mấy khi.
 Anh hùng phỉ sức góp thi đất trời.
 Bấy lâu dân ước trong đời.
 Minh quân tái thế kịp thời giải nguy.
 Ngọ kia thân giáp mang chùy.*
 Hiên ngang Phù-Đổng thân tùy quốc dân.*
 
 Lúc bình đâu có được cần.
 Tốn công phí sức bao lần bỏ công.
 Một lòng thề với non sông.
 Diệt bè lũ cáo hết mong tháo lồng.
 Đất thiêng vội đáp dân trông.
 Giúp dân diệt cộng chống càn ngoại xâm.
 Để cho đất nước chắc cầm.
 Lùng bày qủy Đỏ nhận lầm bấy lâu.
 
 Dân ta nhắc nhở lòng sâu.
 Qủy trong lũ qủy cần cầu diệt tiêu.
 Quyết lòng thề chỉ bấy nhiêu.
 Diệt loài nham hiểm trắc trêu hại người.
 Cộng kia phải bỏ tính lười.
 "Của" dân phải trả kịp thời giữ thân.
 Không thì hết chổ nương chân.
 Cả ngay bọn qủy vô thần Bắc phương.
 
 Đầu năm một bốn là gương.
 Chiếu ra bọn qủy ẩn nương hại đời.
 Đến nay chúng đã hết lời.
 Bày trò ma qủy rũ rời hại dân.
 Qua Mùi chúng phải mất thân.*
 Bị dê chão ngược 2 chân đá rình.*
 Chúng chui lúc nhúc nguyên hình.
 Một bầy cáo xạ lặn mình chồn chui.
 
 Ghi chú:
 *Sấm Trạng-Trình:
 Đầu can võ tướng ra binh.(2014)
 Ất là trăm họ thái bình âu ca.(2015)
 Mã đề dương cước anh hùng tận.(2014-2015)
 Thân dâu niên lai kiến thái bình.(2016-2017)
      Được-Lời (LKC) Ngày 1-1-2014
 
            Thức tỉnh
  Trong khoảng khắc đời như đà đổi hẳn.
  Cuộc tình này thay đổi chỉ gang tay.
  Chỉ thoáng qua tiêu hết mộng ban đầu.
  Đời là thế tình người trông đạm bạc.
  Kẻ thức tỉnh  mau kịp thời giúp nước.
  Người vô tri không khỏi bị răng rày.
  Mau trở về bên cạnh với nhân dân.
  Cùng chung sức vức thây loài qủy đỏ.
.
              Tình người
  Ta đây đánh mất Sài-gòn.
  Phố này đã khác không còn như xưa.
  Máy ai được biết thấu chưa.
  Cảnh tình đổi khác khó thưa cạn lời.
  Chẳng qua cũng tại ý trời.
  Oán chi dân Việt lại mời Chí-Minh.
  Họ Hồ mặt lại khỉnh khinh.
  Con dân không ngó mắt rình láo lia.
  Coi xem có món gì chia.
  Hầu thu cho hết thụn hia mang về.
  Đem về xứ Bắc thảm thê.
  Bao năm chiến đấu lê thê nảo nề.
  Cho dân thấy cảnh Nam về.
  Trong Nam sung túc gây mê cháu Hồ.
  Hồ rày vẻ mặt mưu mô.
  Sài-Gòn hạ xuống thay Hồ-chí-Minh.
 
  Phố nay hơi vẻ rung rinh.
  Như tình ông đã vang rình khắp nơi.
  Không đâu chẳng biết ông chơi.
  Thay tình như đổi áo bơi tắm hồ.
  Ôi thôi trông rất loạn đồ.
  Thế mà có kẻ gọi Hồ là vua.
  Bày trò trổ chuyện a dua.
  Đem tình ông kể thiệt thua lắm điều.
  Tình vì chính trị hẩm hiu.
  Nên đem đất nước phiêu lưu với đời
  Lâm-ly thấm-thiết qúa trời.
  Động lòng cháu Bác hiến mời yên thân.
  Cho nên cháu Bác là chân.
  Lang truyền khắp xứ cháu cần Bác yêu.
  Đâu ngờ Bác lại trớ triu.
  Lấy con cháu Bác làm điều mây mưa.
 
  Ông rằng tuy đã mà chưa.
  Còn nhiều hơn nữa có thừa duyên trao.
  Tình đâu có khó là bao.
  Chỉ ra tay chút cháu nhào tới mau.
  Tình là cái nắm tay nhau.
  Tay trong cái đó,tay nhầu cái kia.
  Ôi thôi chuyện nhảm trang bìa.
  Chỉ tình trai gái, không lìa bản thân.
  Cho nên vào tết mậu-thân.
  Lệnh Hồ được giết nhân dân Huế thành.
  Thảm thương cảnh chết dân lành.
  Người thì chôn sống kẻ thân tan tành.
  Sót thương tình cảnh gian manh.
  Bọn Hồ trên núi về thành hại dân.
  Chiến công hiển hách đem cân.
  Hồ khoe Hồ vẩn thương thân dân hèn.
 
  Hồ cười tủm tỉm rồi khen.
  Cháu ngoan của Bác được phen anh hùng.
  Hồ đâu có biết Hồ khùng.
  Đang làm khũng bố toàn vùng Việt-Nam.
  Bởi sau khi chiếm Miền Nam.
  Hồ ra quyết sách đành cam giết lầm.
  Thúc thêm cán bộ làm nhầm.
  Miển sao khốn đốn chắc cầm dân Nam.
  Bắt dân câm nín đành cam.
  Không nghe cũng phải buột làm chẳng tha.
  Biết tay Bác-Cáo đại ca.
  Hồ-chí-Minh thị là cha bọn trùm.
  La-Đin cũng phải biết khum.
  Tôn Hồ sư phụ lên khung bậc thầy.
  Thầy đà khũng bố bao chày.
  Từ khi đất nước có ngày chia đôi.
 
  Bom mìn gài khắp chẳng thôi.
  Phòng trà đường sắt rõ trông tháng ngày.
  Chiến công là thế này đây.
  Nên tên được đặt để thay Sai-gòn.
  Biểu dương cộng-sản là ngon.
  Không ngờ dân thấy là con thằng Tàu.
  Đến nay bọn Cáo đã giàu.
  Làm dân càng rõ chúng trâu chẳng bằng.
  Tay sai trông thấy rõ chăng ?
  Sao con cháu Bác cứ rằng Bác khôn.
  Có hay Bác mãi lòn trôn.
  Chủ kia đã bắt Chồn lùi bỏ thân.
  Tên trùm khũng bố nhân dân.
  Phải đem Cáo xuống gắn dâng Sài-Gòn.
       Được-Lời (LKC) Ngày 11-04-2013
 
            Tình đời (Đói-1945)
  Sau thế chiến thứ hai chấm dứt.
  Ở Việt-Nam người Nhật đầu hàng.
  Bắc thì do người Tàu giải giới.
  Trong Nam thì người Anh tiếp thu.
  Hòa -bình như sẽ đến với Ta.
  Nước Việt ta tưởng chừng thống nhất.
  Không ngờ khốn khổ lại xẫy ra.
  Dân đất Bắc rơi vào cảnh đói.

  Thời ấy Hồ-hữu-Tường có viết.
  Về cảnh đói dân Bắc Việt ta.
  Với câu văn ngắn gọn lạ thường.
  Hai chữ liền diển được câu văn.
  Tựa như ông không còn hơi nói.
  Không còn sức để thốt nên lời.
   Như dân ta đang trong cơn đói.
   Trong văn chương ít ai viết được.
  Mãi đến sau có cuộc quyên vàng.
  Không cứu đói, nhưng cho kháng-chiến.
  Buồn cười thay cảnh đời ngang ngược.
  Dân đói mặc, dân không ai ngó.
  Cùng quân Tàu nhìn ngó mặt nhau.
  Cứ mặc tình hồ hởi đấu tranh.
  Dân ta vẩn trong cơn đói khổ.
  Trong tình đời bạc bẻo như vôi.

  Nhật đến Việt-Nam chỉ vài tháng.*
  Khi Nhật đi để lại tang thương.
  Ở Hà-Nội Hải-Phòng khắp phố.
  Dân đói nằm la liệt cùng đường.
  Hằng ngày đều có người không ăn.
  Có hơn 2 triệu người chết đói. **
  Có ai còn nhớ những cảnh này.
  Cứ nghỉ rằng nó đã qua đi.
  Không thấy mẹ Việt-Nam đang khóc.
  Triền miên trong những tháng ngày dài.
  Không có cách giải thích vì sao.
  Với đứa con cùng chung một mẹ.
  Sao đánh nhau không chút nương tình.
  Cứ gào thét đua nhau mà đánh.
  Có khó khăn thì cầu ngoại quốc.
  Không tự mình giải quyết lẩn nhau.
  Hở nói ra là vì đân tộc.
  Nhưng thực tình đều chỉ vì mình.
  Không bào giờ chịu nhận mình sai.
  Cứ luôn mồm cho mình là đúng.
  Rồi cứ thế cải nhau không nghĩ.
  Đời dân khổ không có thái-bình.
  Khiến cho dân cứ mãi đấu tranh.
  Tạo mối thù càng thêm sâu đậm.
  Để người ngoài dễ bề xách động.
  Mà chính mình không hiểu nguyên do.
  Cứ như thế kéo dài năm tháng.
  Thật đau lòng cho nước Việt-Nam.
  Chưa có ngày thật sự hòa-bình.
  Cho dân tộc Vìệt-Nam được hưởng.
  Ngày thanh-bình là một ước mơ.
  Của dân-tộc Việt-Nam anh-hùng.
    LKC . Ngày 17-03-2012
 
 TB:
 *Từ tháng 3-1945 đến tháng 8-1945
 ** Cảnh đói năm 1945,vì người Nhật dùng lúa mạ
 đồng bằng Bắc-Việt để làm nhiên liệu chạy đầu
 máy xe lữa.