Saturday, June 3, 2017

Chuyện vượt biển

Chuyện vượt biển

        Thuyền Nhơn-ÁI
  Thuyền tách bến bắt đầu ra biển.
  Trong chuyến đi mạo hiểm vô vàn.
  Đương lướt sóng trong cơn biển động.
  Gió rù rì reo rú bên tai.
  Thuyền vẩn cứ  nhịp nhàng tiến tới.
  Không ngại ngùng trong sự lo âu.
  Chí vẩn vững vượt qua khó nhọc.
  Chẳng nản lòng gắng  sức vượt qua.

   Bảo sắp đến sóng cao thấy rõ.
   Gió càng to sóng cuộn chập chùng.
   Thuyền trong thế đương giao động mạnh.
   Như chậm dần trên đường tiến tới.
   Bổng nghe tiếng có người té biển.
   Thuyền trở nên giây phút bàng hoàng.
   Quay đầu lại mong tìm kẽ rớt.
   Người trên thuyền buộc miệng la to.
   Số chết biển, không cần cứu nó.
   Nguy hiểm qúa,muốn chết cả sao?
   Thuyền bỏ mặc vẩn theo ý định.
   Đánh một vòng ngược về hướng gió.
   Bọc phía trên của người rớt biển.
   Bơi gần kề thả phao cấp cứu.
   Người rớt biển kịp bắt được phao.
   Được vớt lên cùng thuỳền thẳng tiến.

   Trong đêm đó sóng gió càng mạnh.
   Bảo thật tình đã đến với thuyền.
   Thuyền không thể tự mình theo hướng.
   Đành bập-bềnh theo sóng gió trôi.
   Nhưng vẩn giữ thăng bằng chống chọi.
   Tay lái kia giữ vững thân thuyền.
   Cứ như thế lênh đênh theo sóng.
   Đến sau cùng qua được cơn bảo.
 
   Sau trận bảo thuyền đà hư máy.
   Trên thân thuyền phòng lái bở hư.
   Lấy pon-sô làm bườm thay máy.
   Nhờ sức gió thổi đẩy thuyền đi.
   Thuyền nhờ thế lướt đi như gió.
   Mười một ngày đêm thuyền không nghĩ.
   Rốt sau cùng thuyền cập bến bờ.
   Thuyền yên lòng một giấc thảnh thơi.
 
   Qua hai ngày đánh giấc trên bờ.
   Khi tỉnh dậy thấy người rớt biển.
   Bên cạnh thuyền những câu bặp bẹ.
   Như có ý nói lời cảm tạ.*
   Thuyền chỉ nhìn anh đầy xúc động.
   Cùng nói lên những lời an-ủi.
   Anh được sống thì thuyền mới sống.
   Anh đi rồi thuyền cũng theo anh.
   Ở đời này chỉ cần nhơn-ái.
   Đạo với đời thường phải gắn liền.
   Sự nhiệm mầu ở chổ chân tình.
   Nên may mắn đưa thuyền thoát nạn.
 
    Được-Lời (LKC).Ngày 06/03/2012 
   *Anh không còn nhớ gì cả và luôn luôn 
     nhắc lại câu:
     "Má tao gởi 2 lố thuốc Ruby cho mày đó, 
     giữ mà hút nhen" vài tuần sau anh mới 
     trở lại bình thường.

                   Duyên thuyền
    Nhận tin bạn qua chiếc thuyền tôi.
    Được may mắn là niềm hạnh-phúc.
    Nghe bạn kể chuyện thuyền của bạn.
    Đã đến Phi không kề cập bến.
    Thuyền lâm nạn cách bờ chẳng xa.
    Nên mọi người cùng nhau bơi đáp.
    Chuyện hải-hùng nên đáng ghi lòng.
    Thật mến phục kính cẩn nghiên mình.
 
    Có nghị lực và đầy s
 sống.
    Nên chuyện đời mọi việc hạnh thông.
    Tin bạn khỏe lòng tôi trìu mến.
    Chúc bạn hiền hạnh-phúc đời này.
    Cho con cháu và cả gia-đình.
    Cho cuộc sống ngày thêm bền vững .
    Chuyện của thuyền nhiều không thể kể.
    Nhắc lại rồi chỉ nhớ chuyện xưa.
 
    Chuyện ngày nào chỉ toàn mộng đẹp.
    Nói vui cườì dáng vẽ hồn nhiên.
    Để nó qua tựa như gío thổi.
    Như mây kia lơ lững từng trời.
    Tạo cảnh đời đẹp tựa chiêm bao.
    Không vấn vươn bởi vòng tục lụy.
    Nên để lòng đến đấng từ bi.
    Là duyên-phận của đời nhân-ái.
    Được-Lời (LKC).Ngày 15/04/2012

                 Hè nhớ
     Năm nay vào mùa hạ.
     Trời chẳng nóng là bao.
     Không như những năm trước.
     Nắng khô cả cánh đồng.
     Đôi khi thành hỏa hoạn.
     Đốt cháy cả rừng xanh.
 
     Trước khi vào mùa hạ.
     Sao có nhiều chuyện lạ.
     Bầu trời không nắng mấy.
     Nóng cao vùng ven biển.
     Lắm nơi thành trận lốc.
     Mang đến trận mưa to.
 
     Cũng như những mùa hạ.
     Trong cái mùa lặng lẽ.
     Trời hực nóng chang chang.
     Ray rức cả tâm hồn.
     Khó lòng trong nóng nực.
     Chực nhớ đến người yêu.
 
     Vào những ngày mùa hạ.
     Tôi cùng nàng đi phố.
     Để mua sắm chút đồ.
     Chút việc để nàng vui.
     Đôi khi nàng cười mĩm.
     Rồi khẻ nói yêu tôi.
 
     Tôi như thấy nàng vui.
     Mổi khi cùng đi biển.
     Vào dịp lễ cuối tuần.
     Của tháng 5 nóng bức.
     Để hóng gió đại-dương.
     Bãi biển Gal-ves-ton.
 
     Nhớ về biển Nha-Trang.
     Chúng tôi cùng dạo biển.
     Mỗi dịp nghỉ cuối tuần.
     Trên bãi cát trắng dài.
     Cùng nắm tay trìu mến.
     Lặng lẽ từng bước đi.
 
     Mùa hạ ngồi kề biển.
     Trông thấy nàng vẩn vơ.
     Tôi hỏi có chuyện gì?
     Nàng lắc đầu không nói.
     Tôi hiểu nàng đang nghỉ.
     Chuyện vượt biển năm xưa.
 
     Tôi như nhớ nàng nhiều.
     Trong những ngày còn lại.
     Cùng căn nhà trống vắng.
     Không còn dáng người xưa.
     Tôi chợt thấy mình là.
     Người khách còn sót lại.
     Được-Lời (LKC).Ngày 12/5/2012

                     Cảnh thu
     Thu đã đến trời như đà mát dịu.
     Nóng  bớt đi không như những ngày hè.
     Ngày trở mát sau buổi chiều nắng mất.
     Đêm trở về lành lạnh rét tâm hồn.
     Trong cảnh vắng đêm dài đầy cô tịch.
     Chuyện năm xưa man mát lại bay về.
     Cùng vớt lá từ trên cành rơi xuống.
     Như đùa vui điếm lá được bao nhiêu.
 
     Thu là thế bao nổi niềm tưởng nhớ.
     Từng lá rơi gợi lại bóng người về.
     Lá thu vàng lấp lánh phủ trời xanh.
     Khi nắng chiều sắp chen vào đêm tối.
     Gío nhẹ thổi đở đưa ngàn lá rụng.
     Dìu từng chiếc đáp xuống bãi yên lành.  
     Trong cảnh thu bao năm hề có đổi 
     Nhớ lại ngày cùng nhặc lá thu rơi. 

     Lá vàng rơi tơi tả phủ sân nhà.
     Em lượn bước trên muôn ngàn lá rụng
     Nói cười vui bao mơ ước sau này.
     Giấc mộng vàng như tiển bước em đi.
     Nhẹ nhàn lướt trong cảnh buồn thu đến.
     Vẻ thướt tha như nhạc khúc tình sầu.
     Lòng tơi tả anh triền miên thao thức.
     Mộng đêm dài chợt nhớ cảnh thu xưa.
     Được-Lới (LKC).Ngày 07/09/2012

                  Lững lờ gió mây
     Ngày tháng đó sao trông chừng bẻn lẻn.
     Hững hờ đi chẳng ngoảnh mặt quay nhìn.
     Như bỏ mặc qúa khứ ở sau lưng.
     Không luyến tiếc không một lời nhắc nhở.
     Nay lại thốt ra những lời niềm nở.
     Tỏ lòng thương trong cảnh sống bần cùng.
     Lời oán trách sao tình đen bạc thế.
     Mặt ngậm ngùi trong dáng vẽ đau thương.
 
     Như muốn khóc cho cuộc đời khó nhọc.
     Cảnh lầm than trong cuộc sống hững hờ.
     Với mọi người vẩn không đủ cơm no.
     Không áo chăn cho cuộc đời ấm cúng
     Than ôi sao cuộc đời ưa ghẹo thế.
     Tấm lòng thành nay thật khó đo lường.
     Người thế sự luôn luôn là thế ấy.
     Nổi buồn vui chẳng rỏ biết bao giờ.
     Được-Lời (LKC).Ngày 25/10/2012

Ý lời trọn đôi

 Ý lời  trọn đôi
 Sao đi tìm kẻ quên lời.
 Vì lời không trọn ý đời diển ra.
 Cái hay thầm ở trong ta.
 Gợi lên tâm ý diển ra thành lời.
 Muốn cho hiểu rõ ý đời.
 Thì nên ngồi lại bàn lời cho thông.
 Những điều ta đã ước mong.
 Quyết tâm ra sức thi công với đời.
 
 Chẳng qua cũng bởi tại lời.
 Không sao nói được cạn lời ý trao.
 Ta đây ấm ức thao thao.
 Vì lời không trọn ý sao vẹn toàn.
 Ý ta ta muốn nhà còn.
 Còn nhà còn nước mới còn  mai sau.
 Trải qua trăm cuộc bể dâu.
 Sao ta vẩn cứ đâu đâu một bờ.
 
 Trách lời sao cứ hững hờ.
 Không lời diễn thật ngẩn ngơ tình đời.
 Đời kia đã sẳn có lời.
 Như bao thế sự chẳng chờ mai sau.
 Ta về ta tắm ao sâu.
 Dù thâm dù cạn nước màu ta quen.
 Ta đây vẩn thích người khen.
 Người trong một nước lời khen thật thà.
 
 Ta đây vốn có mái nhà.
 Xây trên đất mẹ chính là nhà ta.
 Nhà ta ta cất bởi ta.
 Sức ta ta dựng căn nhà ta yêu.
 Biết lòng sức chỉ bấy nhiêu.
 Ra công tô đắp sớm chiều mai sau.
 Công ta tuy có dài lâu.
 Nhưng nhà ta dựng vẩn châu toàn nhiều.
  Liên-khôi-Chương (Ngày 11/11/2012)


         

     Tình đong đưa
 Lãng quên trong một cỏi đời.
 Có ai còn nhớ những lời xa xưa.
 Mổi lần gặp gở buổi trưa.
 Chỉ nhìn thoang thoảng mà chưa thỏa lòng .
 Nhớ nhung chỉ để mà trông.
 Không gian không chổ để lồng cùng nhau.
 Oán chi cái cảnh bể dâu.
 Đời chi cứ mãi đong đưa thế chừ ?
 Mong em chỉ viết lạì thư.
 Tình trông như đã đi vào thiên thu..
 Mặc tình đưa đẩy chu du.
 Trôi theo ngày tháng qua mù ban mai.
 Mong sao trời nắng lai rai.
 Đẩy sương kia khuất khỏi xa trước thềm.
 Để anh trông thấy rõ thêm.
 Dáng em thấp thoáng lộng hình song câu.
 Tình đà ươm đậm thắm sâu..
 Trót tình lở bước biết bao nhiêu sầu.
 Nàng đà vổ cánh từ lâu.
 Rằng đâu có nhớ lời đầu năm xưa.
 Ý tình đã hiểu thấu chưa ?
 Tình trông như đã,ý vừa đong đưa.....
  
Lkchương  (mars/06/2012)

 Ý người ý ta vốn chỉ một lòng.
 Sao mà quên ý để lòng bân khuân.
 
      Sắc thuốc cho chồng.
  Sắc thuốc phải sắc cho chuyên.
  Thuốc ra đúng lượng thuật truyền thuốc tiên.
  Tình chồng nghĩa vợ là duyên.
  Khi chồng khoẻ mạnh tiên thiên(1) đậm đầy.
  Ta nên nghỉ tới câu này.
  Có duyên có phận từ rầy lên mây.
  Ý tình như đã đắm say.
  Sắc nên thuốc tốt chuyện may đôi bờ.
  Mới là phận gái chỉnh tề..
  Chồng mà khoẽ mạnh vợ nhờ duyên trao.
  Anh nay khõe mạnh biết bao.
  Lòng em cảm thấy tình trao trọn lòng.
  Quanh năm em mãi lo chồng.
  Không màng chồng có bạc lòng em không?
  Chớ rằng chồng cứ thong dong.
  Mà đem lòng hận rối ren cửa nhà.
  Lắm khi phải biết thứ tha.
  Để chồng bỏ tánh quên nhà nhớ ma.
  Lkchương  (mars-4-2012)
   
(1) Tiên thiên:Sức khỏe sẳn có trong người.

      Đời tựa mây bay ?
  Nhân sinh 3 vạn 6 nghìn ngày.
  Thời gian trôi chảy bao chừng ấy.
  Có ai hỏi đến đời bao chặn.
  Tin rằng chẳng được trả lời xuông.
  Đời là lẽ sống nhiều ẩn khúc.
  Mơ hồ quanh quẩn lắm chuyện phiền.
  Vui buồn lẩn lộn cứ bao quanh.
  Quấn quýt bên ta cả cuộc đời.

  Nếu ai nắm được thời cùng lúc.
  Đời rồi tự nó thuận đường bay.
  Bay cao bay thấp tùy lúc lượn.
  Biết bao chặn khúc đoạn đường trường.
  Có may ta gặp đời sung túc.
  Không thời cuộc sống phải long đong.
  Như diều đứt dây bay chập chửng.
  Chơi vơi phiêu bạc giữa đường đời.
 
  Ta đây ít oán người xa lạ.
  Hận người thân thuộc mới là nhiều.
  Kể cả bạn thân cùng lý tưởng.
  Chung vì danh lợi vẩn lừa ta.
  Khó khăn xin nài ta giúp đở.
  Vinh hoa vảnh mặt thích dạy đời.
  Anh em bạn hữu thường như thế.
  Mãi khiến đời ta lắm thăng trầm.
 
  Lắm khi tỏ dáng người đạo đức.
  Trách ta không được mấy trọn tình.
  Tỏ lòng oán hận lổi về ta.
  Đời là thế đó C'est la vie.
  Người khôn hay tỏ lòng đạo đức.
  Làm lành hắn chẳng chịu ra tay.
  Miệng mồm luôn nói lời nhơn đạo.
  Khó khăn mở miệng chỉ cầu người.
 
  Hoạn nạn khẩn cầu nghe thảm thiết.
  Lòng thời nham hiểm khó đo lường.
  Nhưng kẻ vô tâm thường lợi dụng.
  Tựa ta làm nấc thang để bước.
  Dùng ta để hắn được tiến thân.
  Chuyện đời hung hiểm nào ai biết.
  Đời ta tốt xấu ta không ngại.
  Ta nào có trách đến bao giờ.
 
  Cố giữ được hòa là chuyện qúy.
  Đời cần thận trọng vẩn là hơn.
  Tâm địa hại người ta đừng có.
  Lòng ngừa kẻ ác chế đặng đừng.
  Nhơn từ tha thứ là lẽ phải.
  Cũng nên dè dặt người lợi dụng.
  Kẻ gian ẩn núp đâu trong đó.
  Lợi dụng từ-tâm kẻ thật lòng.
 
  Nói ra nghe thật đúng dài dòng.
  Không thì đâu có được người hay.
  Nổi tình ẩn khúc đời oan nghiệt.
  Phủ che biết bao chuyện phong trần.
  Chỉ vì cái DANH và cái LỢI.
  Sinh bởi tính THAM người sẳn có.
  Tạo kẻ VÔ LƯƠNG người VÔ ĐẠO.
  Xem đời tựa giỏ thổi mây bay.
     
LKC ( 
Ngày 12/8/2012)

          Được lời
   
"Được lời" lái lại là "Lược đời".
 Nhgĩa này rỏ thực chữ Nôm ta.
 Đọc theo Hán tự là "Đắc lợi".
 Lái trong chữ Hán "Đích lạc" là.
 Chỉ vui an lạc đời nhàn hạ.
 Vui buồn thế sự vẩn thế thôi.
 Ta đây vốn thật người viễn xứ.
 Hoài mộng non nước được thái-bình.
 
 Khó lòng tầm được người tâm hợp.
 Cùng cam cộng khổ bước bên nhau.
 Gánh vác chung cùng cái nợ đời.
 Mong đời hết đục trở lại thanh.
 Đời đâu dễ lược như ta tưởng.
 Đục vẫn sinh ra bởi tại người.
 Chớ đọ lòng người qua dáng vóc.
 Tính người thâm hiểm ở trong tâm.
 
 Đời đang uất trắc ta cùng gánh.
 Đời được thanh cam lại trở lòng.
 Rồi buồn thế sự qúa đêu ngoa.
 Oán đời sao chứa nhiều khúc chiết.
 Trớ trêu gay bởi ở lòng tham.
 Tham tiền tham của tham danh lợi.
 Mất tính nhơn hòa trong xử thế.
 Sao đời lược lại trở thành thanh.
   
Được-Lời(LKC) May/2013 

Friday, June 2, 2017

Người bạn mai sau

Người bạn mai sau
Tôi chỉ mong những người Cộng-sản
 Với những ai còn chút lương tâm.
 Vẩn còn nhớ những câu Mác nói.
 Chỉ loài dã thú lòng nham hiểm.
 Mới quay lưng cái khổ đồng-bào.
 Câu nói ấy thắm lòng các bạn.
 Không một ai quên được đấu tranh.
 Dành độc-lập tự-do dân-chủ.

 Nhưng thực ra bạn đã làm gì ?
 Chỉ tiếp tay cho loài phản nghịch.
 Đem Tây-nguyên dâng cho phương Bắc.
 Đem đất Bắc thuê cho người Tàu.
 Ròng rã trong những năm mươi năm.
 Làm bàn đạp nước ngoài xâm-lược.
 Để tiến chiếm Việt-nam sau này
 Dân-tộc Việt càng thêm đau khổ.

 Như cảnh Hoàng-sa ngày nào đó.

 Bởi văn kiện ký bán mù mờ.
 Với chủ-nghĩa Lê-Nin ngang ngược.
 Hải-quân Tàu tiến chiếm Hoàng-sa.
 Tạo điều kiện xâm lăng kế tiếp.
 Chiếm hải đảo của ta gần hết.
 Cướp tiền của dân đi lưới cá.
 Đoạn nguồn sống của người dân Việt.

 Từ bauxit đến Cù-huy đi kiện.
 Bị ở tù vì tội dâm ô.
 Ra đến Bắc trở thành tội khác.
 Muốn âm mưu lật đổ chính-quyền.
 Nay lại đến Đoàn-Vươn bị bắt.
 Với tội tình chống lại côn-đồ.
 Thật đúng bọn quan đi cướp đất.
 Bức nhân dân đến chốn đường cùng.

 Lũ côn-đồ không chút lương tâm.
 Chỉ biết hô Le-Nin vạn tuế.

 Chỉ biết Tàu là những anh em
 Xem nhân-dân tựa như cỏ rác.
 Đồng-bào ta xem tựa kẻ thù.
 Dùng máy cần đập chết người dân.
 Sao các bạn không lên tiếng với.
 Để tiếp tay chấm dứt tương tàn.

 Như đã thấy bạn đang có cách.
 Cho đồng-bào bớt cảnh đớn đau.
 Đang chờ mong một ngày thuận tiện.
 Sẽ ra tay giải nổi dân tình.
 Làm như thế nước nhà không loạn.
 Dân lại được sống cảnh bình-an.
 Bạn đang bước trên đường dựng nước.
 Cùng xây dựng đất nước Việt-nam.

 Cho dân-tộc quê-hương đất nước.
 Để đồng-bào cả nước yên vui.
 Đồng-bào ta một lòng cương quyết.
 Thề bảo-vệ đất nước Việt-nam.

 Vì tổ-quốc các anh không ngại.
 Như đã từng chiến đấu năm nào.
 Biết không thắng nhưng lòng cương-quyết.
 Không ngại ngùng đến việc hy-sinh.

 Bạn đã thấy rành rành trước mắt.
 Bao nhiêu năm chiến đấu vì ai ?
 Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh.
 Câu nói này nghe thật suông tai.
 Nhưng có ai làm nên việc lớn.
 Phải có kẻ trí dũng song toàn.
 Việt-nam ta chờ mong các bạn.
Tình đồng bào ruột thịt Việt-Nam.
 LkChương  Feb-20-2012

Cái đòn gánh
Một cái đòn ta dùng để gánh.
Được chẻo chuốc hai đầu nhỏ lại.
Có hai ngấn tựa ở hai bên.
Để giữ vững vật treo lên nó.

Bụi tre sau nhà che nhà mát.
Tre được lấy để chuốc làm đòn.
Trông cánh đòn tuy hơi mảnh-khảnh.
Nhưng sức bền chẳng kém chút nào.
Hằng ngày em dùng đòn ra phố.
Mang đầy gánh rau đem ra chợ.
Đến trưa về quán xuyến việc nhà.
Lại dùng dòn tảo tần mọi việc.
Rồi sau đó em đi gánh nước.
Ra đến sông em tìm nước sạch.
Múc đầy thùng em vội gánh về.
Để có nước cho nhà êm thắm.
Trên vai mang nặng hai thùng nước.
Em chẳng hề cảm thấy khó khăn.
Đòn cứ nhịp theo từng chân bước .
Đưa đẩy em đi cách lẹ làng.
Nhờ nhịp đòn nhún nhảy trên vai.
Bước em đi càng thêm mạnh dạng.
Một tay giữ đòn không bị lệch.
Tay kia thư thả đánh đường xa.

Giữ cho nước vững không tràn mất.
Bước nhịp nhàng trong dáng thảnh-thơi.
Dáng em đi tựa như em chạy.
Mau kịp về lo buổi cơm chiều.
Chuyện nhà chuyện nước em đều gánh.
Có ai hiểu thấu nổi tơ lòng.
Giang-sơn một cõi lòng mong đợi.
Hòa-bình thịnh-vượng với vinh-quang.
 Liên-khôi-Chương Ngày 26-04-2012

Say đời ngũ ngây.
Ta đang ngũ hay ta đang say.
Ngũ hay say cũng chỉ một loài.
Những lời nói thường không căn cớ.
Chỉ nói lên những câu bá sàm.
Không ý nghĩa cũng không luân-lý.
Không thực lòng chỉ nói bân quơ.
Có ai khen ta cho là đúng.
Nếu chê rồi thì nói giởn chơi.
Trong giấc ngũ hay ở lúc say.

Cũng chỉ đều những câu vô nghĩa.
Sao không nói những lời chân thật.
Cùng xây dựng cuộc sống mai sau.
Nhớ chuyện Mạc-đỉnh-Chi đi sứ.
Mà đau lòng con chim se sẽ. *
Ông ta đương trong cảnh người say.
Còn chuyện ngũ chi ai đâu đó.
Chỉ dựa vào những chuyện trong mơ.
Cùng thốt lên những tiếng hàm-hồ.
Rồi coi đó như câu chân-lý.
Không mảy may nghỉ đến nhân-tình.
Để thế sự mặc nó đẩy đưa.
Không bao giờ chịu phần trách nhiệm.
Khó khăn rồi thì bỏ cút đi.
Được như thế sao gọi là NGƯỜI.
Ta phải nói những lời tâm huyết.
Như Phùng-Quán tựa bút ngày nào.
Bút giấy kia ai cướp dựt đi.
Quyết cầm dao viết văn lên đá.
Ta phải nói những lời chân-thật.

Tạo niềm tin tất cả mọi người.
Với quyết-tâm những lời hẹn ước.
Cùng hứa hẹn xây dựng tương-lai.
 LkChương.    ngày 12-04-2012.
 *Mạc-đỉnh-Chi ví chim se sẽ là thằng tiểu nhân. 

Vẽ tranh
Tranh được vẽ hàng cây ven đường.
Tranh bạn bè được treo lên vách.
Riêng tranh tôi lại trả về tôi.
Tôi ngồi buồn cầm cây cọ lại.
Viết thêm lên hai chữ "Bão to".
Ở bên dưới bức tranh trả lại.
Cảnh tranh tôi có vẻ hoang sơ.
Về màu sắc có phần ảm đạm.
Thân cây nghiêng lá cũng lờ mờ.
Như ngập ngững trong cơn gió thổi.
Thầy dừng bước bên cạnh bàn tôi.
Cầm bức tranh như xem như ngắm.

Đem tranh tôi lên gắng vào tường.
Buộc miệng khen tranh này có nghĩa.
Tôi thẩn thờ nhìn trong im lặng.
Vì đã trách thầy đà "Bỏ tao".
 LkChương ngày 03-05-2012
 

Thursday, June 1, 2017

Mơ một ngày mai

Mơ một ngày mai
Nếu không còn ngày mai.
Đời chắc không còn ai.
Có chi mà tưởng lại.
Ngày tháng đã qua đi.
Cái thân cần giản dị.
Mới tránh điều mộng mị.
Trong cái đời kỳ thị.
Thế thái  của nhân tình.
Đâu có thể nào rình.
Xem trời đoán bình minh.
Mong được cành hoa xinh.
Aỏ giác thật phủ phàng.
Là người của thế gian.
Sao vội vã sang ngang.
Quên đi đời lầm than.
Trong tiếng cầu kinh kệ.
Đã qua nhiều thế hệ.
Lời nguyền chỉ mộng mê.
Tình đời vẩn lê thê.

Trong câu kệ kinh cầu.
Có biết bao âu sầu.
Người trần phải lo âu.
Cầu trời hiểu lấy mau.
Cứu thế giải oan tình.
Ngày mai thuộc chúng mình.
Ta cần phải thông minh.
Nhận ra người chân chính.
Minh quân giống Lạc-Hồng.
 LKChương

    Bún Sài-Gòn
Bình dân trí thức qua ngày.
Uống ăn rõ cách mặt mày thế gian.
Gánh hàng bưng chạy thênh thang.
Hô rao khắp phố mua hàng giúp cho.
Cô ơi mau laị tôi chờ.
Mong tô canh bún chờ cô mỏi mòn.
Ông rằng ông thích bún ngọn.
Hàng hiên ghế lộng thật lòng không cha.

Bún ngon em vẩn thiết tha.
Mời anh sơi bún,hàng nhà đó nghen !!!!
 LKChương Nov-4-2015

   Mùa đông trên đất mẹ.
Thu đi đông đến rét lại về.
Lạnh người viển xứ vọng quê hương.
Ngàn dậm cách xa lòng nhung nhớ.
Mong đợi mai sau sớm trở về.
Đất nước bao ngày ta vắng mặt.
Tính tròn đã có tứ tuần hơn.(1)
Cảnh xưa năm củ chừ biến đổi.
Ta đây tưởng nhớ biết bao chừng.
Trong cảnh mùa đông ngày năm ấy.
Trời thường phe phảy với cơn mưa.
Đủ buốt thân ta chiếc ào trần.

Rét kia the thẻ lòng se lạnh.
Cảm buồn cái lạnh của mùa đông.
Mùa đông quê nhà như gợi nhớ.
Năm xưa bao chuyện phủ ấm lòng.
 Ghi chú: (1) 40 năm
 LKChương  Ngày 16-12-2012

        Hoài cảm
Nhớ nhung giấc mộng trong tiềm thức.
Ẩn hiện miên man cả cuộc đời.
Bóng hình năm cũ nào quên được.
Miệt mài trong trí nhớ vô biên.
Khó quên những chuyện tình năm trước.
Dù người đà bỏ mặc ra đi.
Để tôi đơn chiết niềm thương nhớ.
Trong cảnh phòng riêng chỉ một mình.
Cô đơn trong cảnh phòng trống vắng.
Với chiếc đèn đêm kế cạnh bàn.
Lộng khung hình em tựa kề anh.
Diểm kiều trong dáng nàng tiên nữ.
Anh rũ lòng mơ về năm trước.

Bồn chồn tưởng lại dáng người xưa.
Ru anh bay trở vào trong mộng.
Phiêu du  say đắm chuyện năm nào.
Vào những lúc trong đêm khó ngũ.
Anh mơ màng như thấy em về.
Bẻn lẽn nhìn anh đà ngũ chưa.
Trong dáng vẻ sợ anh tỉnh giấc.
Mộng đến đây anh bèn thức dậy.
Chụp giữ người em ngay trước mắt.
Chỉ khoảng không của ánh đèn mờ.
Em biến đâu trong phòng đêm vắng.
 Liên-khôi-Chương Ngày 10-07-2012

          Tình quê
Dạt dào tưởng nhớ lại quê hương.
Đậm nét tình dân-tộc mến thương.
Phiêu bạc bao năm nơi đất khách.
Núi sông man mác chạnh tim lòng.
Giang-sơn cảnh đẹp nhiều lưu luyến.
Nhắc nhở người đi phải nhớ mong.
Tình nước tình quê tình chốn củ.
Gợi người viển xứ mãi chờ trông.

 LKChương Ngày 12-07-2012
TB:Cảm ơn anh Võ-nhựt-Ngộ đã góp ý
     trong bài CẢNH QUÊ,gợi lên tình
     cảm chân thành của người viển
     xứ nên bài đặt lại Tình quê.LKC

 Hoa Hoài Hương
Cảm tựa Hoa có tên là Crown Imperial.Thường gọi là Fritillaria Imperialis
thuộc chi Fritillaria của họ Liliaceae thường thấy ở vùng cao-nguyên ở Iran,
Afghanistan,Pakistan và dãy Himalaya,ngày nay hoa được
trồng nhiều tại Vương-quốc-hoa Hà-Lan.
Người sưu tầm hoa (Kỳ-Tiên) có hỏi hoa này ở Việt-Nam có không?
Và tên hoa là gì ? xIn lên tiếng để cùng biết với.
Thật tình không biết,nhưng vì thường nhớ đến Việt-Nam,thấy đóa hoa
thường nhìn xuống đất. nơi đã sinh ra hoa,nên tựa bài đặt tên cho hoa.
        Hoa hoài hương
 Hoa xem dáng vẻ trông hơi lạ.
 Tàng hoa không hướng ánh mặt trời.
 Đóa hoa chun chút chùn mặt xuống.

 Dáng tựa ưu-tư thẹn với đời.
 Đời đâu hờ hửng hoa dang dỡ.
 Dù hoa tan tác giữa rừng hoang.
 Hoa kia đời đó chung là một.
 Mảnh đất thân quen hoa lẩn đời.
 Hoa hơi bở-ngỡ lúc vào đời.
 Đời càng lưu luyến cành hoa xinh.
 Hoa đời chung chạ cùng sương gío.
 Gợi bóng thân quen chứa đậm tình.
 Có người đã hỏi hoa gì thế.
 Trong tiếng Việt ta gọi hoa chi?
 Dù biết đó là hoa vương-miện.
 Bởi người khác xứ đặt cho hoa.
 Sao người tìm hoa không tự đặt.
 Tên hoa do chính mình tìm thấy.
 Biết rằng hoa đến đời xinh đẹp.
 Với vẻ thẹn chùn mặt hướng nguồn.
 Trên mảnh đất vun hoa đẹp nét.
 Thẹn thùng trong dáng vẻ đáng yêu.
 Thôi ta cứ gọi Hoa Hoài Hương.

 Cùng hoa vơi bớt nổi nhớ nguồn.
  LKChương Tháng 07-2012